24.8.2012

Xưa nay ông trời chưa từng bạc đãi mình

Dù mình muốn hay không, ông trời đều dẫn mình đi đúng hướng

Ví dụ như hồi năm lớp 9, mình chả có thích học toán chút nào, nhưng nhờ ông trời sắp đặt sự kiện, sự kiện liên tiếp sự kiện, kiến mình thể không yêu toán, đó là cho mình một ông thầy nghĩ rằng mình có tiềm năng, có thể đào tạo

Đến khi cuối lớp 9, ông trời lại sắp đặt thêm 1 mớ sự kiện nữa, cho mình làm sai cái bài hình mà ai cũng làm đúng, khiến mình cực độ nghi ngờ kiến thức của mình, một phút sa chân rơi vào chuyên hóa

Nhưng 3 năm sau, mình hết sức cơm ơn ông trời đã giúp mình, vì mình chẳng có chút hối hận nào khi đã vào chuyên hóa

Thế nên bây giờ, ông trời sắp xếp 1 loạt sự kiện, cho mình từng bước từng bước rời khỏi đây

Chính là muốn mình toàn tâm toàn ý với tri thức, không phải một lòng một dạ với sa ngã

Ý trời đã thế

Không thể không tuân

Kí ức của tôi

Kỉ niệm của tôi

Nhìn lại lần cuối

Tạm biệt mọi người!

By chikarin11906

24.8.2012

Phàm là làm việc gì cũng phải toàn tâm toàn ý

Nhưng 3 năm nay thật sự mình đã không còn toàn tâm toàn ý với nó nữa rồi

Bắt đầu bằng chuyện thi vào chuyên hóa

Bắt đầu bằng chuyện học chỉ để thi

Và để

chứng tỏ mình giỏi hơn người

Từ nay về sau, quyết tâm một lòng một dạ, toàn tâm toàn ý, dùng con tim khối óc, dâng hiến tất cả

Chỉ xin người, đừng cự tuyệt sự trở lại của tôi

By chikarin11906

Táo bạo khốc nương tử chương 56.1

Note: Mọi người chắc thấy tựa chương 75.2 sao khác 75.1… sự thật là…. Ta xin lỗi mọi người, là ta hiểu nhầm ý nghĩa tựa chương T_T, không thể hiểu là “Đòi hỏi chân chính” mà phải là “Sự cần thiết thật sự/Điều thật sự cần”, ngoài xin lỗi ta cũng chỉ có thể xin lỗi chứ không biết phải giải thích gì hơn, mong mọi người thứ lỗi cho ta T_T.

———

Convert + Edit: chikarin11906

——-

Chương 75.2: Điều thật sự cần (2)

Những ngày tháng này của Bạch Mạn Điệp phải nói là phi thường phi thường thích ý, ban đêm đến Vương phủ tra xét, ban ngày đi du ngoạn khắp nơi. Trong vòng một tuần, hầu như đã dạo chơi hết mọi nơi trong kinh thành. Nhưng mà thật đáng tiếc, cho tới bây giờ nàng cũng chưa thấy qua miếu hội thật ra là cái dạng gì, trong TV ngày trước gặp qua mấy lần, nhưng tận mắt chứng kiến thì chưa có cơ hội.

Vận khí nàng không phải tốt đến như vậy, hôm nay đã có cơ hội thấy rồi. Mới sáng sớm, nàng đã gọi Đông Phương Vũ dậy, kéo hắn đi góp vui. Miếu hội phân ra nhiều hình thức, nhưng miếu hội hôm nay lấy dâng hương bái phật làm chủ. Đại bảo tự tọa tại ngoại ô thành bắc, là tự viện hoàng gia duy nhất.

Tự viện hoàng gia quy mô quả nhiên không giống tiểu tự bình thường, hương khói lượn lờ, hương hỏa thịnh vượng, điện vũ hoành tráng, rường cột trạm trổ, lương trụ dát vàng, từ ngoài điện nhìn vào đã thấy uy nghi của hoàng gia.

Bạch Mạn Điệp lôi kéo Đông Phương Vũ nhìn khách hành hương nối đuôi không dứt, nhịn không được cảm thán, “Oa oa, chiến tích của hoàng đế đại ca quả nhiên không tệ.” Hắn trị quốc cũng có chút tài năng, đáng cho nàng vì hắn phụng sự.

Đông Phương Vũ luôn không thích náo nhiệt, chẳng có chút biểu hiện gì là vui vẻ, trên khuôn mặt kia một chút biểu tình cũng không có. Nói đến chiến tích của hoàng đế, hắn phải thừa nhận, khẽ gật đầu.

Bạch Mạn Điệp liếc nhìn hắn một cái, kéo kéo cánh tay hắn làm nũng, “Đại ca, cười một cái đi mà.” Bọn họ đang hẹn hò mà, hắn tại sao cả cười một cái cũng keo kiệt chứ? Quỷ hẹp hòi.

Đông Phương Vũ khó hiểu liếc mắt nhìn nàng, “Còn gọi đại ca.” Bọn họ sớm đã ở cùng nhau, không phải đã đến lúc phải đổi xưng hô rồi.

“A?” Bạch Mạn Điệp cười hắc hắc, “Vậy chàng muốn gọi là gì? Phu quân? Lão công?”

“Lão công?” Không phải nói hắn già chứ?

“Đây là cách gọi ở quê hương ta, ý chỉ người yêu hay tướng công.” Bạch Mạn Điệp nghịch ngợm nháy nháy mắt, “Ta gọi chàng như vậy có được không? Hai chữ này chỉ có thể dùng để gọi người khác phái thân mật với mình nhất thôi nha.”

Người khác phái thân mật nhất? Miễn cưỡng chấp nhận.

“Được.” Băng sơn lần thứ hai động dung, lộ ra nét cười yếu ớt.

Bạch Mạn Điệp dựa sát vào vai hắn, “Lão công, cười một cái nữa đi, một cái nữa thôi.”

Cho tới bây giờ hắn chưa từng thân mật với Bạch Mạn Điệp như vậy ở chỗ đông người, hơi có vẻ mất tự nhiên, “Tiểu Điệp, bỏ ra.”

Bạch Mạn Điệp hừ một cái, “Gì chứ? Ta thích như vậy, chúng ta là phu thê, ai dám quản chúng ta.”

Đông Phương Vũ trượt tay xuống, nắm lấy tay nàng, “Vào xem đi.”

Bạch Mạn Điệp giận dỗi bĩu môi, “Ta xem chưa đủ, đợi lát nữa vào không được sao?”

“Lát nữa trở ra xem.”

“Này, thật bá đạo. Được rồi, ta đi xin xâm.”

Hắn suy nghĩ một lát, gật đầu, “Được.”

Khách hành hương làm thành một đoàn chen chúc từ trước cửa vào đến đại điện, hai người họ đứng trong dòng người, bị dòng người đẩy lên phía trước.

Đông Phương Vũ kéo Bạch Mạn Điệp tới cửa đại điện, “Nàng đi đi.” Hắn luôn không tin quỷ thần, càng không có hứng xin xâm, nếu không phải nàng một mực muốn tới, hắn tình nguyện ngồi ngốc ở nhà.

“Chàng không đi?” Vất vả lắm mới chen tới đây sao lại không vào, thật là đáng tiếc, phía sau không biết có bao nhiêu người muốn chen tới cửa đại điện.

Bạch Mạn Điệp mới vừa vào đại điện, Đông Phương Vũ lập tức phát hiện một hình bóng nhỏ xinh trong đám người. Chết tiệt, sao lại tới đây? Nếu để Tiểu Điệp thấy hai người họ dây dưa, nhất định sẽ hiểu lầm.

Hắn cúi đầu, tận lực tránh đi. Hắn luôn luôn không sợ trời không sợ đất, lúc nào lại cần trốn tránh như vậy? Nhập Họa kia, thật sự là khắc tinh của hắn. Có phải hắn nên góp ý với hoàng thượng, đem yêu nữ kia gả ra ngoài. Lấy trình độ hồ nháo của Nhập Họa, sớm muộn cũng có chuyện. Cho dù không thất thân cũng sẽ bị người khác hiểu lầm.

Nhập Họa cũng chuẩn bị vào đại điện, càng lúc càng tiến lại gần hắn. Đông Phương Vũ bất đắc dĩ, đành xoay người hướng hậu điện mà đi. Vì không để cho Tiểu Điệp hiểu lầm, hắn tốt nhất là trốn được cứ trốn, càng xa càng tốt.

Mọi người đều tập trung ở đại điện, hậu điện thập phần u tĩnh. Đông Phương Vũ vừa mới thở phào một hơi, chợt cảm thấy có người đang đi tới hướng này. Nghe tiếng bước chân chỉ có một người, hơn nữa không có võ công? Cước bộ mềm mại, là nữ tử, phải Tiểu Điệp không?

Hắn còn chưa quay đầu lại, chọt nghe một tiếng thét chói tai, “Lãnh ca ca.”

Đông Phương Vũ bất đắc dĩ vỗ trán, muốn một chưởng đánh chết Nhập Hoa kia.

“Lãnh ca ca.” Nhập Họa chạy tới trước mặt hắn, thở hồng hộc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không che giấu được vui mừng.

“Lãnh ca ca, huynh cũng đến miếu hội sao? Lát nữa hộ tống ta trở về có được hay không?” Người như hắn cũng đi miếu hội, chuyện lạ nha.

Hắn bày ra khuôn mặt khó chịu, “Công vụ trong người.”

Nhập Họa mất hứng bĩu môi, “Công vụ gì còn quan trọng hơn bảo hộ bản công chúa?”

Xin lỗi, hắn không muốn làm hộ hoa sứ giả, tạm thời không có ý định hồng hạnh xuất tường.

“Công chúa, ta đã nói là mình có thê thất.” Hắn lạnh lùng nhắc lại lần nữa, chỉ mong nàng đi nhanh nhanh lên.

Nhập Họa tỏ ý không quan tâm nhún nhún vai, “Ta nói rồi, ta không ngại. Ta có thể làm thiếp, chỉ cần có thể ở bên cạnh huynh là được rồi.”

“Ta đã nói là không cần thiếp, ta chỉ muốn một mình nàng.” Lời này hắn nói đã hơn mười lần.

“Người ta thật lòng thích huynh mà.” Nhập Họa nói xong nhảy bổ vào người hắn. Đông Phương Vũ lùi lại vài bước, Nhập Họa ôm phải không khí, khổ sở ngã trên mặt đất.

Nhập Họa vươn tay, gắt giọng, “Đau lắm a, đỡ ta.”

Đông Phương Vũ diện vô biểu tình xoay mặt qua chỗ khác, xem nàng như không tồn tại.

“Lãnh ca ca.” Nhập Họa đứng lên, tựa vào người hắn làm nũng.

Đông Phương Vũ không thể nhịn được nữa đẩy nàng ra, “Cút.” Nếu Tiểu Điệp nhìn thấy là coi như xong. Lấy tính tình của nàng, rất có thể cùng hắn tuyệt giao.

Nhập Họa giận dỗi giậm chân, “Ta không đi.” Nàng mà đi, hắn mất tích nhiều ngày như vậy, vất vả lắm mới gặp lại hắn, nàng không ngốc như vậy đâu.

Đông Phương Vũ lạnh mặt nhìn nàng, điểm trụ lục đạo, sau đó nhanh chóng rời đi.

Nhập Họa khóc đến đỏ mặt, “Lãnh ca ca… người ta thích huynh mà, huynh không thể đối với người ta như vậy.”

Khi hắn trở lại trước cửa đại điện, Bạch Mạn Điệp trùng hợp từ trong điện bước ra.

Thấy nàng mặt đầy ưu sắc, tinh thần hốt hoảng, Đông Phương Vũ rất tự nhiên nắm lấy tay nàng, “Làm sao vậy?”

“Ta xin được xâm hạ hạ.” Là xâm hạ hạ mờ ám bất minh.

Đông Phương Vũ nắm chặt tay nàng, “Quỷ thần nói không đáng tin.”

“Vậy sao?” Nàng miễn cưỡng tươi cười. Bởi vì quan hệ với bà ngoại, nàng đối với quỷ thần cũng có nửa phần tin tưởng, xâm hạ hạ vừa rồi khiến nàng chịu đả kích lớn.

“Không nên để ở trong lòng.”

Bạch Mạn Điệp gật đầu, càng tựa sát vào người hắn.

Có mùi gì? Giống như hương hoa lài? Trên người Đông Phương Vũ sao lại có hương hoa lài? Ban nãy không có, tại sao vừa bước ra lại có? Không phải chạm vào nữa nhân nào chứ?

Quên đi, chắc là nàng đa nghi. Nam nhân cứng nhắc như hắn, không có khả năng ngoại tình. Có thể do quá đông người, hắn chạm phải y phục của cô nương nào đó, nên nhiễm mùi hương này.

Không hiểu tại sao, nhớ đến chữ trên quẻ xâm kia, nàng mơ hồ cảm thấy bất an.

—-

Sở Sở: Có phải nàng quá đa nghi không? Nữ nhân nào khi yêu đều đa nghi như vậy? Từ khi nào nàng biến thành tục nữ thế này? 555555555, ta muốn phiếu, chuyện thu phiếu vẫn đang tiếp tục, ít phiếu đến đáng thương. Nếu không cho phiếu, ta ngược nữ chính (cười gian –)

———-

By chikarin11906